HÀNG NGHÌN CHIẾN SĨ THƯƠNG VONG NGÀY CAO ĐIỂM TRẬN CHIẾN VỊ XUYÊN

Tháng 4.1984 - 5.1989, chiến trận Vị Xuyên là vấn đề chính diện cho trận chiến tranh biên cương phía bắc với chiều dài khoảng tầm 10 km, sâu vào việt nam 5 km.


Bạn đang xem: Hàng nghìn chiến sĩ thương vong ngày cao điểm trận chiến vị xuyên

*

Rạng sáng 12.7.1984. Sau thời điểm hỏa lực bắn phá, bộ binh vừa xung phong thì pháo binh địch bắn khóa lên đội hình ta, tạo thương vong lớn. “Do sẵn sàng chưa chu đáo, câu hỏi nắm thực trạng và nhận xét đối phương không đúng, quyết trung khu và bí quyết đánh chưa tương xứng nên trận đánh không thành công”, thiếu hụt tướng Toái quan sát nhận.

buổi chiều 12.7.1984, các trung đoàn 14, 266 (Sư đoàn 313) với Trung đoàn 149 (Sư đoàn 356) được lệnh cơ rượu cồn vào phòng ngự để các đơn vị các bạn lui ra củng cố. Đây là thời gian vô thuộc nhạy cảm bởi lính vừa rút ra không được 24 giờ, không tồn tại thời gian sinh sống củng cố, tham gia vận chuyển thương binh cả ngày, tối quay trở về ngay trận địa chống ngự… chỉ huy các đơn vị phải trực kế tiếp từng đại đội cồn viên lính làm trách nhiệm phòng ngự, kiên quyết không cho kẻ thù lấn chiếm.


Với chiến sỹ Hoàng văn phú (Đại team 4, đái đoàn 14, Sư đoàn 356) thì rạng sáng 12.7.1984, đang ngủ sống đài trinh thám pháo binh trên điểm cao 812, thì bị kéo cổ: “Dậy mau, đánh nhau rồi”. Trong giờ đồng hồ pháo của 2 bên, anh Phú thấy tổ thông tin bên cạnh rối mù truyền tin “chiếm đạt điểm này”, “bị mất chốt kia”… Trời sáng rõ, thấy một vài người lính bộ binh chạy về, bạn cầm súng không còn đạn, bạn chỉ bao gồm quả lựu đạn cầu, người nào cũng lấm lem bùn đất và khói đạn. Thấy 2 đồng hương thơm bị thương, anh Phú phụ giúp gửi vào trạm phẫu sinh sống hang xóm Pinh. “Càng ngày yêu mến binh càng kéo xuống đông, chủ yếu là số đông ca nặng. Trước cửa ngõ hang gồm cái lán dã chiến, phần đông ca nặng trĩu về mang đến nơi hy sinh thì mang thẳng ra lán. Gần đầy buổi sáng sủa 12.7.1984, chiếc lán dã chiến dài hàng chục mét đang xếp 2 hàng tử sĩ chật kín”, ông Hoàng văn phú kể lại.

thẳng đưa các chiến sĩ quyết tử ở điểm trên cao 772 về phía sau, đại úy Nguyễn Ngọc Tân hồi tưởng: “Từ sáng 12.7.1984 cho đến cả tuần sau, Đại đội 4 của tôi kêu gọi đến cả “anh nuôi” đi đi lại liệt sĩ. Trong đêm tối, lối đi dốc cheo leo, trên điểm cao là đối phương rình rập, dưới chân đồi bạn bè mình ở đó. Chúng tôi phải chuyển cáng vào chuyển bằng hữu ra. Hương thơm thi thể hết sức đậm nhưng ai cũng cố gắng kết thúc nhiệm vụ. Quân y phân phát khẩu trang, dầu gió “con hổ” nhưng bôi cả hộp vẫn ko át được mùi”.


Xem thêm:

*

Anh Danh ơi, giờ nằm đâu ?

Trung tuần tháng 12.1984, chính trị viên Nguyễn Ngọc Tân thuộc Đại team 4 lên thay nhiệm vụ chiến đấu che chở ở điểm trên cao 685 với được sắp xếp làm đại đội vận tải, sinh sống trong hang làng mạc Lò, tức thì sau điểm trên cao 685, 772. “Cuối tháng 12.1984, đầu tháng 1.1985, ngày đông rét cắt thịt, pháo bắn suốt ngày đêm nhưng muỗi rừng trong hang nhiều như trấu, đốt mang đến thót tim. Sinh hoạt cực kỳ thiếu thốn, ăn uống toàn thiết bị hộp, thỉnh thoảng chuyển được mớ rau xanh muống lên thì chỉ với cọng rau củ vàng, già úa. Buồn bã vậy nhưng phần đông lúc dừng tiếng súng, mọi bạn quây quần bên nhau rất không nguy hiểm như nghỉ ngơi quê”, đại úy Tân kể.


Âm mưu của trung hoa là “tập trung đánh vào khu vực vừa phải, cần sử dụng hỏa lực mạnh dạn để gần cạnh thương lính chủ lực, phá hoại việc khôi phục kinh tế của VN”. Tháng 4.1984 - 5.1989, chiến trường Vị Xuyên là vấn đề chính diện cho trận đánh tranh biên cương phía bắc với chiều dài khoảng chừng 10 km, sâu vào nước ta 5 km. Trung quốc đưa hơn 50 vạn quân của 8/10 đại quân khu, tiến công toàn diện biên giới Hà Tuyên, triệu tập là H.Vị Xuyên. Chúng cũng kêu gọi khoảng 800 khẩu pháo tập trung tấn công vào trận địa thanh mảnh của ta, hòng vẽ lại đường biên giới giới cho tới phía bắc suối Thanh Thủy.

Ta có tổ chức nhiều lần phản kích để chiếm phần lại các điểm cao bị mất tuy vậy không thành công. Ngày 12.7.1984, bọn họ tổ chức chiếm lại cùng với quy mô lớn nhất gồm 3 trung đoàn, nhưng rất nhiều không thành công, ta bị tổn thất lớn, cả nghìn bộ nhóm hy sinh.


“Tôi đùa thân cùng với anh Danh, chính trị viên Đại team 2. Hôm trước lúc anh lên chốt 685, anh ấy còn dặn tôi không được ăn cá mè. Một ngày sau thời điểm dẫn 1 trung đội lên đại chiến giữ chốt, lính đưa anh Danh về, body cháy black vì trúng trái đạn cháy của địch”, ông Tân rơm rớm nước mắt và nghẹn ngào: “Anh Danh lấy vợ đã 10 năm nhưng chưa có con. Sau chiến dịch MB-84, anh được nghỉ phép, vài tháng sau bà xã viết thư báo gồm bầu, anh Danh khoe khắp đơn vị. Sau này, tôi vào nghĩa trang trợ thời của sư đoàn ôm nấm mộ anh vẫn tồn tại đắp đất. Mấy chục năm sau quay lại mặt trận xưa, tôi không tìm thấy phần chiêu mộ anh Danh cùng cũng lưỡng lự con anh sinh ra nạm nào”.